Bâng khuâng lạc nhịp sẽ thương mình...

An cứ nghĩ sẽ có nhiều điều để viết lắm, mọi thứ mới vừa mới đây, mà lại sắp hoá hư không rồi..
Cảm giác này là gì...
Thấy lòng mình chông chênh nhiều quá An à
lòng này đã không còn an yên nữa thật rùi An à
Có chút lo lắng
Rằng mọi chuyện sẽ lại như ngày xưa cũ
Hồi hộp
Bâng khuâng lạc nhịp
Nhút nhát...
Thiếu tự tin...
Sẽ buồn lắm nếu như vậy...
Mình đã nghĩ An sẽ khác cơ
An đã từng muốn khoe với Thầy cả thế giới dù cho nó có hay dở ra sao đi chăng ...
Ngày hôm nay có thêm 1 trải nghiệm mới với hoà âm
Cảm giác rất tuyệt vời
Chỉ là hợp âm... không lời, không giai điệu...vậy mà nó lủi thủi lẻ loi 1 cách đáng sợ...
Buồn không tả nổi...
Khoảnh khắc ấy mình thấy giống An lắm
1 tâm hồn chơi vơi..chông chênh...
Đang nói về niềm yêu thích của An đấy
Chắc có lẽ vì...
Mình đã thấy An ngưỡng mộ Thầy nhiều lắm
Tới mức An chẳng dám khoe bài hát mà An đã cố gắng tập hát, cố gắng cảm nhận bằng cả tâm trí và lòng mình.... chỉ vì nó k hay như người ta...những người mà Thầy vẫn hay khen đấy...
An nhỏ bé, yếu đuối...
An lo lắng điều gì ???
An muốn mình hoàn mỹ ư ???
Vậy thì An đi học để làm nhỉ???
Trên đời liệu có ai hoàn mỹ???
Hay do An đã quá ám ảnh rồi tự mình suy nghĩ nhiều...
Khờ quá....
Hãy trở về như những ngày đầu tiên có được không ???

Thương những chông chênh, thương đời mình
Thương ánh mắt, thương ngón tay xinh
Thương An nặng trìu nhiều suy nghĩ
Thương mình lặng lẽ tự buồn...thương..



0 Nhận xét